Sunday, December 17, 2017

* Nhớ Mẹ bánh Tết

Vài năm rồi
Mẹ không còn gói bánh,
Mắt yếu dần 
tay riết lạt đã thấy đau,

Không muốn nhìn lá chuối rách 
ngoắch nghẽo đâu.
Mẹ cố ý quên đi 
chính tay mình làm lấy...

Cũng vài năm qua con chăm 
về bên ấy,
Cho sum vầy...
bởi vắng rồi bóng dáng bố
ở nhà trên,
Để dâng hoa thiết lễ 
sáng đèn hương,
Giữ phong tục hoá văn
người Lạc Việt!

Biết Mẹ yếu 
không dám đòi bánh tét,
Mà lệ thường 
cả nhà cứ quần quanh,
Chiều ba mươi 
đun bếp lửa hồng lên,
Bánh đã sẵn 
cho vào thùng nước sôi ùng ục.

Nói như run... năm này 
Mẹ đặt hết ...
Từng món riêng 
từ nhiều chỗ khác nhau,
Bánh tét, bánh chưng ... 
cả đến mức gừng nâu,
Tôi nghèn nghẹn 
...có còn đâu ngon hơn đồ mẹ đã...

Thời gian vội
cướp ...mang đi tất cả,
Tuổi thanh xuân 
thời làm mẹ đảm đang,
Lo đàn con được
chu đáo vẹn toàn,
Giờ lưng mỏi, tay rung
chân không vững.

Con biết Mẹ
Tết về lòng thêm rộn!
Thêm cái lo mắt ươn ướt
môi khô,
Khay bánh đầy
không do Mẹ làm ra,
Chẳng nghĩa lý 
chẳng còn thiết tha chi nữa!