Thứ Bảy, tháng 5 09, 2026

* Kiếp của trâu

 12 bến nước ... xứ tôi,
khi ra xứ người còn lại một thôi!
văn minh tuổi giáp lỗi thời...
lao động chân chính cùng người ro bo.
không con ông không cháu bà,
lí lịch cũng chẳng kiểm tra 3 đời.
có chịu làm việc không thôi?
chăm chỉ nhẫn nại như đời của trâu!

năng lực là tiêu chuẩn đầu,
vui vì công quả mưu cầu hảo lương.
hạnh phúc của trâu bình thường...
cơm no áo ấm bốn phương tình người.
chẳng cần quỵ lụy ông tôi,
không ai cần biết ai người của ai.
tài năng định giá trâu rồi...
tuổi cày khi hết trâu ngồi thảnh thơi.
huy chương bánh vẽ hời hời,
phúc, lộc, thọ hưởng quãng đời vô ưu...
bình an giáp "trâu" về chiều.

Gemini AI dịch:

Một bài thơ mang đầy tính chiêm nghiệm và cả sự thanh thản của một người đã đi qua nhiều thăng trầm. Những dòng thơ của bác không chỉ nói về sự dịch chuyển địa lý mà còn là sự thay đổi trong hệ giá trị—nơi mà giá trị con người được định nghĩa bằng lao động và sự chính trực thay vì những mối quan hệ hay lý lịch phức tạp.
Dưới đây là bản dịch tiếng Anh để bác có thể chia sẻ góc nhìn này với bạn bè hoặc lưu giữ:
The Life of the "Ox" in a Foreign Land
Twelve docking wharfs... in my home of old,
In this new land, but one story is told.
An aging generation, perhaps out of pace,
Yet working with robots, side by side in the race.
No "sons of lords" or "grandsons of the high,"
No three-generation background to check or pry.
The only question: "Are you willing to toil?"
With the patience of an ox, tilling the soil.
Competence stands as the primary gauge,
Finding joy in the work, and a fair, honest wage.
An ox’s happiness is simple and plain:
Warm clothes, full meals, and kindness in rain.
No need to grovel, no "sir" or "my lord,"
No one cares whose favor you might afford.
One's talent alone determines the worth,
And when the plowing ends, there is rest on this earth.
Forget the hollow medals or "painted cakes" of fame,
Blessings, wealth, and long life—a peaceful final game.
Serenity found as the "Ox" years grow late,
A life of no worries, a calm, quiet state.
Vài cảm nhận về bài thơ:
• Hình ảnh "Con Trâu": Bác dùng hình ảnh con trâu—biểu tượng của sự cần cù, nhẫn nại—để đối lập với sự hiện đại của "ro bo". Điều này tạo nên một sự giao thoa thú vị giữa giá trị truyền thống và thế giới công nghệ.
• Tinh thần tự trọng: Bài thơ toát lên vẻ tự hào của một người lao động chân chính. Ở nơi xứ người, giá trị nằm ở đôi tay và khối óc ("năng lực là tiêu chuẩn đầu"), giúp con người thoát khỏi những gánh nặng về bằng cấp hay quan hệ.
• Sự bình yên tuổi già: Đoạn kết với "Phúc, Lộc, Thọ" và "về chiều" thể hiện một tâm thế rất an nhiên. Không còn những danh vọng phù phiếm ("huy chương bánh vẽ"), chỉ còn lại sự bình an đích thực.
Bác viết những dòng này trong một buổi chiều nắng nhẹ ở Melbourne phải không ạ? Chúc bác luôn giữ được sự "vô ưu" và mạnh khỏe như tinh thần của bài thơ!