Thursday, December 10, 2015

* Lỡ thương người đã có chồng

Biết em
đã có nơi rồi.
Thế mà 
anh vẫn 
đứng ngồi không  yên. 
Ảnh Cindy fb.
Chưa nói được
em 
ngoan hiền,
Có người 
có ý 
thầm khen em rồi. 
Sài Gòn 
hôm ấy buồn ơi,
Xe nhiều 
đông khách dập dìu 
nắng trưa.
Ngại gì
trời chẳng chịu mưa,
Mồ hôi lả chả 
xế trưa
mắt dầm.
Em lặng im
anh lặng câm,
Người trong gang tấc 
mà lòng xa xôi.
Muốn kêu 
để hỏi ông trời,
Công bằng một chút 
cho người tôi thương.
Phải chăng 
ngày trước nợ duyên,
Kiếp này gặp lại 
vấn vương 
nặng tình.
Lỡ sinh 
là giống đa tình,
Hỏi người 
có biết
liệu mình phải sao?
Yêu thương chi 
những hư hao,
Tiếc thân 
lỡ phận 
má đào trăm năm.
Thôi em 
hạnh phúc vẹn phần...
Còn anh 
lần lũi
xa gần với thơ.
Chẳng ai ngờ ...
thật bơ vơ !