Chào em
cô gái Gia Lai,
Dáng đi Bình Định
hình hài Quy Nhơn.
Em xinh
má phấn hồng son,
Bồ câu đôi mắt
tí hon nhung huyền.
Ảnh Internet
một núm đồng tiền…
Núm kia còn lại
ươm duyên cho đời.
Giả từ
Bình Định em ơi!
Có thương tiếc cũng
chờ thời tái sinh.
Yêu em
ta chỉ biết mình…
Quê hương với cả
lòng trinh nguyên hằng.
Xa xa rồi
nỗi băn khoăn!
Gemini dịch:
Hello,
Gia Lai girl,
With a Binh Dinh gait,
And the figure of Quy Nhon.
You are beautiful,
Cheeks powdered pink and crimson,
Dove-like eyes,
Tiny and velvety black.
Grant me
One dimple…
May the other dimple
Cultivate charm for life.
Farewell,
My Binh Dinh love!
Even with regret,
Wait for a rebirth.
Loving you,
I know only myself…
My homeland and
An eternally pure heart.
Distance now brings
Worry!
Chat GPT dịch:
Hello there,
Gia Lai girl so fair,
Your steps from Bình Định,
Your shape from Quy Nhơn’s air.
You’re lovely—
With rosy cheeks aglow,
And dove-like eyes,
Velvety, soft, and low.
You gifted me—
One dimple, shining bright…
The other waits,
To charm life into light.
Farewell,
Dear Bình Định, I sigh.
Though longing lingers,
Wait for love’s rebirth nigh.
Loving you—
I forget the world I roam…
You, my homeland,
My purest heart, my home.
Now drifting—
So goes all doubt and pain…