Chủ Nhật, tháng 7 08, 2012

* Hoà thơ với Thanh Tùng 02

Thanh Tùng:
Nhiều khi mình ngộ nhận
Tưởng nước mát dịu êm
Uống ực cho đỡ thèm
Ai dè càng nóng rát .

Thôi đừng mơ nước mát
Hãy tìm nơi bóng râm
Cho đỡ tủi tấm thân
Lẻ loi hơn lận đận...


Bạch Xuân Lộc: 


Có lẽ không duyên phận,
Nên đã khác ý tình,
Rồi mình đã lặng thinh,
Nước mát kia tự tánh.
Bóng râm hay ánh nắng,
Là khái niệm cảm quan,
Là tự cảnh vô thường,
Trong cuộc đời không thật.