Monday, March 19, 2012

* Có biển.

I._
Có mấy khi ta mùa đông ra biển,
Gió mưa buồn lạnh xé thịt cắt da,
Nếu chẳng may biển chôn lấp đời ta,
Vẫn là phước ta muôn đời có biển.
Bên cát biển sóng vổ về tha thiết,
Da diết yêu thương, muôn kiếp mặn nồng,
Khi yên vui, lúc sóng vỗ cát tung,
Vẫn giữ mãi mối tình chung biển cát.




08/2008


II.
Lê đôi chân trên cát mền xào xạc,
Thả hồn mình hòa cùng biển mênh mông,
Chờ mùa lên cho trời nước xanh trong,
Và nắng ấm làm hồng bao mong ước.

Gió reo như trao lời đưa của nước,
Vốn rộn ràng vẫn tập nập âm vang,
Vốn trầm ngâm vẫn mộng mị- mơ màng,
Vốn thư thả vẫn dịu dàng-mềm mại.

Dấu yêu ơi,ta một đời khờ dại,
Bởi yêu em như yêu biển muôn trùng,
Bởi yêu em,trân quí nét thủy chung,
Đã chối bỏ cho đời thêm phiền lụy.

Mà như thể có phải ta ích kỷ,
Biết yêu em mà tránh nhận khổ đau,
Thì thế nhân sao không khỏi u sầu?
Không oán trách ta là người bội bạc.




24/04/2011