Nhen chút lửa hồng giữa đêm đông,
Sưởi ấm cho nhau đỡ lạnh lùng,
Và kết đam mê từ muôn kiếp,
Nên vòng tay giữ nỗi chờ
mong.
Em có biết đâu tôi đã đi.
Từ trong đêm vắng há ngại gì,
Từ trong
đơn lẻ hồn băng lạnh,
Tả tơi thơ mộng bời cuồng si.
Có biết không em tôi đã
qua,
Bao quãng đường đêm đớm lập lòa,
Bao ánh sao khuya chừng im tiếng,
Đã rồi lẩn quẩn với yêu ma.
Em có biết đâu tôi đã thương,
Những dòng suối
nhỏ của tơ vương,
Năm tháng cuốn trôi vùng tuổi dại,
Mưa nguồn, gió biển,sóng trào
tuôn.
Có biết không em tôi đã đi
!
Mang đến trao em với những
gì
Ấp ủ tơ duyên tình nhân
ái,
Một đời ta có được hôm nay!