Monday, March 17, 2014

* Mặc chi ngắn quá

Mặc thoải mái nhưng xin đừng quá ngắn !
Thế còn gì là dáng nét kiêu sa!
Thế làm sao tránh được lý gian tà!

Trong tâm ý của những người như anh được!

Ảnh Internet

Biết không em ! ta biết mình bạc nhược,
Khi trông em qua khúc ngắn khoe mời,
Mà lặng thinh nghe trống ngực bồi hồi,
Mà kiềm chế để giữ mình người liêm sỉ...

Đã ngắn thế không thể nào ngắn nữa!
Ta buông xuôi xin làm kẻ sỏi đời,
Luận thế nhân dạy đạo hạnh cho người,
Trên bục giảng ta hênh hoang làm chứng.

Biết không em, ta lo trời sao nóng!
Phỏng cháy da mềm phần nhạy cảm thân em,
Còn phải lo nhiều nguồn gió giữa đêm,
Làm rung chuyển những sợi tơ mà trời chưa cho mọc ,trổ.

Ta chỉ muốn dùng nhãn thần mình có,
Rồi trầm ngâm …cho lệ đổ thương ta,
Mới đây thôi sao xuân đã trôi qua!

Chào tiễn  biệt em, ta xa rời cơn mộng mị.