Friday, February 10, 2012

* Yêu.


Nói đi em dẫu một lời thôi cũng đủ,
Tiếng giã từ hay sẽ mãi yêu anh,
Đừng lặng thinh với ngấn lệ vô tình,
Đừng câm nín lòng anh mang bối rối.

Em đâu biết con tim này  nhức nhối,
Nếu yêu em mà phải chịu khổ đau,


Thì hãy tin Thượng Đế thật nhiệm mầu,
Tạo nét đẹp cho tình yêu nhân thế.

Và em tôi nếu đời là dâu bể,
Thì tình yêu là vị ngọt của bồ hòn,
Và tình anh hơi thở lúc hoàng hôn,
Càng ray rứt càng mặn mà hoang dại.

Nếu tình yêu có thể đem phân giải,
Bằng bỏ thêm hoặc lấy lại cho bằng,
Vậy thì thôi trong đó chẳng có anh!
Để buồn tủi cho một đời vô vọng.

Nếu tình yêu là trời sinh hy vọng,
Cho riêng em và hẳn cả cho anh,
Thì mộng mơ cho thêm lá trên cành,
Và trái ngọt tinh anh vườn sương sớm.

Rồi lặng thinh, đừng chờ hay suy đoán,
Lời yêu đương đã có tự bao giờ,
Hãy bâng quơ cười mim mỉm như mơ,
Là giây phút ngập tràn duyên kỳ ngộ.