Tuesday, July 07, 2015

* Con chó vàng của tôi

Tự dưng nhớ nó,
con chó vàng,
Ngày ấy thật dễ thương
tôi xin được nó từ một vị Thầy chùa
trên núi làng mình lúc còn nhỏ xíu.

Rồi hỗn loạn xảy ra
ngày càng dữ dội,
đạn bom lan rộng...
Con chó vàng của tôi
cũng chịu khổ như người ...

Ảnh fb.

Bất kỳ lúc nào,chỗ ít hay đông người,
Nó như đều bị săn đuổi.
Bởi những du kích hoặc đám lính bảo an...
Họ muốn lấy thịt
hay muốn đè bẹp tiếng nó sủa bóng đêm.

Hôm nào đó
nó rong chơi
không thấy về nhà,tôi hẳn lo âu...
Sáng hôm sau bốn chân khập khiễng
lê thân về nằm trong hốc thềm nhà.

Trông nó mà nước mắt tôi rơi...
bị trọng thương vì đạn
bên chân phải phía trước kia rồi.
Tiếng rên đau
nghe sao mà não nuột .

Bác Sáu lo thuốc men
băng bó cho cầm máu.
Thế là con chó vàng của tôi
được cứu.
Viên đạn kia chưa thể giết chết nó đêm qua.

Vắng đi một thời gian dài
tôi không thấy những chú lính
mang súng trong làng!
chút vui mừng cho nó
được an toàn.

Rồi một chiều
ánh mặt trời
không còn đẹp nữa!
Nó bị bao vây giữa một nhóm người,
không mang súng nhưng họ có dùi cui , đòn gánh.

Họ cam tâm
quất những đòn chí tử
mặc cho nó thét gào không một chút xót thương,
Tôi đứng bên kia đường trông sang
mà lòng uất nghẹn.

Cùng nhìn quanh như van lơn cầu cứu,
Nó có cảm thông không!
một thằng tôi bất lực
không quyền phép gì
mang nó ra khỏi nhục hình.

Cảnh tượng hãi hùng cho đời yếu đuối
Con chó vàng ...
Nó thoát chết vì đạn Mỹ...
nhưng rồi cũng phải ngã quỵ
vì chiếc gậy của Cộng Tàu.