Nhớ rồi nhờ nó nhớ rồi,
Ảnh 9 năm trước trên đồi Cù Lao...(*)
Ngoài khơi biển rộng trời cao,
Quy Nhơn xa tuýt sóng xao bốn mùa.
Ảnh Thanh Hùng
Phượt vòng quanh đảo đường chưa hoàn thành.
Đèo bồng có yến cả oanh,
Ríu ra ríu rít chút tình đàng xa.
Tối xem hát bộ uống trà,
Lên thuyền vượt đảo lắm pha nhiều trò.
Hát bài buông bỏ âu lo?
Ngày bơi tắm nắng nồm hờ lặng yên.
Tình nào thay đổi bóng thiền?
Ai đem nhung nhớ se duyên kết tình?
Cù Lao Xanh đảo biển mình!
(*) Đảo Cù Lao Xanh, xã Nhơn Châu, thành phố Quy Nhơn.
Google dịch:
Remembering it, remembering it,
Photo from 9 years ago on Cu Lao hill...(*)
Out at sea, the vast ocean and high sky,
Quy Nhon, far away, waves ripple in all four seasons.
A group of tourists held a race,
Traveling around the island on an unfinished road.
The Bong Pass has swallows and orioles,
Chirping and twittering, a little love from afar.
In the evening, watching opera and drinking tea,
Boarding a boat to cross the island, many tricks and games.
Singing a song to let go of worries?
Swimming and sunbathing in the calm sea during the day.
What love can change the meditative shadow?
Who brings longing and connects love?
Cu Lao Xanh, my sea!
* Cu Lao Xanh Island, Nhon Chau commune, Quy Nhon city.
