Hình như
tôi chợt thấy tôi,
Khọm cụ nhiều rồi
mà vẫn cứ sung.
Nóng cháy
hoặc rét lạnh căm,
Chơ vơ tựa đá
như đồng nung non.
Màu vàng thau
da thẫm bùn...
cũng chợt thấy mình,
Vô duyên ngớ ngẫn
để tình qua tay.
Giữ cô độc
tim héo gầy,
Đêm đêm chẳng trọn
ngày ngày chẳng trông.
Như như
vườn trống mênh mông!
Và như
đã nhớ là tôi...
Chưa vào sa mạc
từ hồi đến đây.
40 năm
chẳng hao gầy,
Ước mong có được
ngày này quá thăm.
Một vùng thánh địa
thổ châu!
Google dịch:
It seems
I suddenly see myself,
Old and frail,
But still full of energy.
Burning hot,
or freezing cold,
Standing alone like a rock,
Like a molten bronze.
Brass-yellow skin, dark with mud...
Then it seems I suddenly see myself,
Naive and foolish, letting love slip through my fingers.
Keeping solitude, my heart withers,
Nights are incomplete, days are unfulfilled.
Like a vast, empty garden!
And it seems I remember...
I haven't entered the desert since arriving here.
Forty years, I haven't wasted away, I've longed for this day so much.
A sacred land, a land of earth!