Thứ Tư, tháng 7 15, 2026

* Đêm qua

 Đêm hôm qua 
thấy tôi không phải là tôi,
Cũng không là bạn 
không lời vấn lưu .
Tạo, Phong, Nghi, Tín... cạn hết ly hê hả những nói cười.
Duy Anh cùng Ninh lão đệ lôi thôi với dây đàn...

Ảnh Nhà anh Tám
Rồi như tưởng cũng không có mình ở đó,
Một căn phòng dìu dặt tiếng thơ ...
Nhặt khoan âm điệu mơ hồ,
Bồng lai ở chốn hoang sơ địa đàng...
Và như mình 
trong một đám ngựa hoang!
Hi ha hí hố hí vang cánh đồng!
Buồn không! em tôi em đã theo chồng?
Về tìm bằng hữu uống chung ly sầu!
Trôi nhanh đen trắng niềm đau.

Google dịch:

Last night
I felt I wasn't myself,
Neither was you,
No words of farewell.
Tao, Phong, Nghi, Tin... emptied their glasses, laughing and talking.
Duy Anh and my younger brother Ninh were messing around with the guitar strings...
Then, as if I wasn't even there,
A room filled with the gentle sound of poetry...
Picking up vague melodies,
A paradise in a desolate, untouched land...
And like myself,
among a herd of wild horses!
Hissing and neighing echoing across the field!
Isn't it sad? My sister, have you married?
Come find your friends to share a glass of sorrow!
The pain quickly fades away, black and white.