Chẳng ai tin rằng thì là trẻ mãi,
Vẫy mà tôi cứ vẫy chẳng chịu già?
Vững vàng bên những khóm hoa,
Tuy nhiều độc tố mặn mà tình thâm...
Ảnh fb bxl
Mơ màng mơ là mộng ảo rồi,
Tự nhiên vạn thể đổi dời,
Và cũng như thế tình người trả vay...
Ngày nào đó rừng cây lặng gió,
Thung lũng buồn bên suối tiếng thơ,
Cứ như điệp khúc tình hờ,
Núi cao, vực thẳm...sông hồ, biển khơi!
Tôi chẳng tin rằng thì là còn trẻ,
Ngày qua ngày sức khỏe suy dần,
Mặt cười ruột héo ngại ngùng,
Chừng nữa ai sẽ gom chung tình buồn.
Giá như được lúc nào cũng biết,
Thập nhị nhân duyên, Phật giáo từ,
Tức thời hiểu rõ thực hư,
Bình thường mọi thứ như như chúng là...
Chat GPT dịch:
(English translation of your Vietnamese poem)
No one believes that I stay forever young,
Yet I keep waving, refusing to grow old.
Steadfast beside blooming flower beds,
Though full of toxins—still tender, still bold.
A soulmate is not so easy to find,
Dreams blur, illusions fade with time.
Nature shifts, all things must part,
As do the debts and dues of the human heart.
One day, the forest stills, no breeze,
A valley mourns by poetic streams.
Like a chorus of fading love,
Mountains high, abysses deep, lakes and seas.
I no longer believe I remain so young,
Day by day, my strength declines.
A smiling face, yet a weary soul—
Who, then, will gather this sadness whole?
If only I could always see,
The Twelve Links of Buddhist creed,
I’d instantly grasp what’s false, what’s true,
And let all be, just as they are, as due.
Phiên bản dịch 2:
🌿 “If Only Youth Could Last…”
(A lyrical rendition)
No one believes youth stays for long,
Yet I keep waving, bold and strong.
By flower beds I firmly stand,
Though toxins bloom, love still expands.
A kindred soul is hard to find,
Dreams dissolve like mist in mind.
Nature changes, tides will sway,
And so does love — it goes, repays.
One day the woods will hold their breath,
The valley hums a song of death.
A fading tune of love once near,
Now mountains, oceans, echo fear.
I doubt that youth still walks with me,
Each day, strength fades quietly.
My smile remains, but inside — shy,
Who’ll gather sorrows when I die?
If only I could truly learn
The Twelve Links — the way things turn.
Then I’d see through false and true,
And let all be — just as they do.