Thứ Bảy, tháng 10 04, 2025

* Xa rồi Ty gon

 Tôi lại về giữa tiết thu,
Qua con đò dọc sương mù xa xa.
Chiều rơi chút nắng chiều tà,
Bơ vơ chân bước lạc qua mương làng.

Ảnh Internet 
Giọng người bên xóm gọi sang,
Ơi ơi dừng bước mương làng sâu sâu.
Nhớ thôi tôi đã nhớ rồi,
Bao nhiêu nhầm lẫn từ hồi về đây...
Cây cầu dây tránh ao sâu,
Qua con đê nhỏ đầu cầu bên kia,
Nhà em vách lá phên tre,
Tiếng cô gái nhỏ nghe chưa mậu lần?
Hỏi ra mẹ cháu là Vân...
Cháu nay đôi tám sau lần chia tay.
Hai mươi năm...tôi về đây...
Qua con đò dọc có bầy cò con.
Trắng trắng phau đôi mắt hiền,
Nơi đây còn cái dịu dàng của tâm.
Bóng người thiếu phụ tên Vân...
Hồng mây soi nước lân lân trong hồn.
Bờ rào cao khóm ti gon!

ChatGPT dịch:

1. Dịch giữ ý (tự do, mượt mà)

I return in the season of autumn,
Crossing the ferry through distant mist.
The fading sun falls with the evening,
I stray by the village stream, alone.

A voice from the hamlet calls across:
“Oh, stop—this ditch is deep!”
I remember, I have always remembered,
All my mistakes since coming back here.

A rope bridge sways above the pond,
The narrow dike leads to the far side.
Your house—woven bamboo, leaf walls,
The voice of a girl I barely recall.

They said her mother’s name was Vân…
Now the daughter is grown, eighteen after our parting.
Twenty years—now I return,
The ferry drifts, a flock of white egrets near.

Pure white eyes, gentle and kind,
This place still keeps a tender soul.
The figure of Vân, the quiet woman—
Clouds blush upon the trembling stream.

By the high fence of ti-gôn flowers
Still lingers the autumn light.


2. Dịch có vần điệu (thơ ca hơn)

Back in autumn’s tender haze,
Through the misty ferry ways.
Twilight fades, the sun sinks low,
Lost I walk where village streams flow.

From the hamlet a voice calls clear:
“Oh, stop—the ditch runs deep here!”
I recall, I’ve always known,
Mistakes I made when I came home.

A rope bridge sways above the pond,
A dike leads small, yet stretches on.
Your house of bamboo, leaf and wall,
A girl’s soft voice—I can’t recall.

Her mother’s name was Vân, they say…
She’s grown, eighteen since that day.
Twenty years have slipped away,
The ferry drifts with egrets’ play.

Their eyes so pure, their wings so kind,
This land still keeps its gentle mind.
The woman Vân—her shadow shown,
Clouds blush on trembling waves alone.

By fences high where ti-gôn climb,
Autumn lingers, sweet, sublime.