Thứ Tư, tháng 10 28, 2020

* SUMO 12

 Cái nôi 
như chật chội rồi,
SUMO 
cứ cựa quậy hoài không yên.
Ảnh fb bxl.
Xoay qua ngoi dậy 
luân phiên,
Như tấm áo hẹp 
ôm xiềng cực thân.
Mắc rẻ 
không còn phân vân!

SUMO lớn 
khôn quá chừng,
Hôm nay đã sủa 
vang tưng cả nhà.
Khi có người lạ 
vào ra,
Nhảy cao nịnh hót 
được cho rời chuồng.
Quấn quýt bên chân 
chẳng buông!

Mấy đôi dép vải 
mùa đông,
Còn tiếc chưa bỏ 
để trong góc phòng.
SUMO 
bực bội trong lòng,
Lôi ra cắn xé 
nát không còn gì.
Thế là 
phải vứt chúng đi!

SUMO 
quen thảm trong chuồng,
Ra ngoài cũng muốn 
quấn luôn thảm nhà.
Cắn miết 
cho thảm tơi ra,
Tè vào nơi ấy 
cả nhà mùi chơi.
Thương nó 
chẳng ai nhiễu lời!